Bài dự thi 0125- Tác giả: Trần Võ Ngọc Diễm

Chia sẻ

“CẦN MỘT Ý THỨC NHỎ ĐỂ CỨU SINH MẠNG LỚN”

Tôi,bạn và hàng triệu con người Việt Nam chúng ta đang sống ở đâu đây?Một thế giới hòa bình ,phát triển hay 1 xã hội chỉ toàn tai nạn.Có bao giờ bạn thấy cảnh vật vã,đâu đớn của người bị tai nạn giao thông chưa?Tôi chắc 1 điều rằng khi tôi viết những lời này,khi tôi vặn chất xám của mình để suy nghĩ thì có biết bao gia đình đang phải lau nước mắt khi nhìn người thân của mình đau đớn .Có rất nhiều nguyên nhân gây ra tai nạn giao thông – loại thuốc độc đã cướp mất sinh mạng của biết bao người.Xã hội lên tiếng,nhân loại lên tiếng nhưng có ích gì khi mỗi chúng ta không tự lên tiếng cho chính bản thân mình.Tiếng nói không trước sự cám dỗ của ý thức là loại thuốc kháng sinh duy nhất mà xã hội cần để tai nạn giao thông không còn là nỗi ám ảnh của hàng ngàn gia đình.Để hôm nay đẹp hơn hôm qua 1 tí trên 1 đất nước đã xảy ra quá nhiều thảm họa.
Tai nạn giao thông là gì?Đó có phải là loại men say đưa con người phê phê đến đỉnh điểm của sự ngu dại.Loại men ấy chính là con mọt gặm nhấm,tàn phá dần dần ý thức,tính mạng của mỗi người.Loại ma thuật ấy đã mê hoặc,đã làm đầu óc con người trở nên điên dại.Loại “thần dược” mà con người đặc ân dành tên ấy đã đem lại kết cục gì cho những chủ nhân tương lai của đất nước?Một cái chết thảm hại hơn cả chết trong chiến tranh.Một nỗi đau đớn,dằn vặt sự sống của con người và cả gia đình của họ.Một loại cỏ rác làm ô nhiễm xã hội và kìm hãm sự phát triển của nó.Chao ôi! Chỉ nghe như vậy thôi mà trái tim,tay,chân tôi bủn rủn cả lên.
Hàng ngày,trên các mạng xã hội và thông tin đại chúng,họ đã đăng tải biết bao nhiêu hình ảnh về sự mất mát của tai nạn giao thông.Vâng!Những tấm ảnh ấy khiếp thật.Nhưng không khiếp bằng chính ta tận mắt chứng kiến những cảnh tượng ấy.Trước vài tháng dạo đây,có 1 đoàn xe khách đã cướp mất sự sống của 7 người và tổn thương đến 23 người.Đó là một tai nạn thảm khốc,lớn nhất từ trước đến nay của Khánh Hòa.Nguyên nhân thực sự gây ra tai nạn đó là gì?Là rượu à,không.Là ý thức con người à,không.Là chiếc xe không xịn à,không.Mà đó chính là con đường đi-nguyên nhân tất yếu gây ra tai nạn.Không phải con đường không sạch,không vệ sinh mà là con đường quá nguy hiểm.Xung quanh chỉ toàn những góc khuất,chỉ núi và núi.
Vậy làm thế nào để cuộc sống mỗi người được trọn vẹn hơn khi con người không phải nơm nớp lo sợ về tai nạn giao thông.Ở trường,tôi đã được học về cách phòng chống tai nạn giao thông bằng cách đội mũ bảo hiểm,không uống rượu,bia khi điều khiển giao thông,…Nhưng hình như những người gây tai nạn giao thông họ không được học về điều đó.Hay ý thức họ bị lửa thiu lụi hết rồi.Nói vậy,điều đầu tiên cần phải làm là nâng cao ý thức ,trình độ của mình về an toàn giao thông.

Hãy suy nghĩ về hành động của mình,cần cẩn thận và rèn giũa những thói quen xấu.Các bạn đừng biện hộ cho hành động sai trái của mình chỉ với câu nói” Tớ quên đội mũ bảo hiểm chỉ vì không quen”.Làm sao mà quen được nếu bạn cứ chạy vào nhà lấy chiếc mũ kết mà các bạn cho là xinh hơn chiếc mũ bảo hiểm.Điều quan trọng nhất chính là xã hội ,pháp luật này quá thờ với sự sống của con người.Điển hình như khi 1 người gây ra tai nạn giao thông thì họ chỉ việc ở tù 3 năm đến 10 năm.Một sự trả giá quá rẻ mạt.Trong khi người bị nạn thì vật vã,đau đớn trên giường bệnh.Người thân của họ thì đớn đau khi phải khóc thương cho số phận bạc mệnh của người bị nạn.Hành động của người gây ra tai nạn còn đau hơn là hành động mưu sát .Bởi vì khi giết 1 người ,thì người đó còn biết ai giết mình và không đau đớn về thể xác sau này.Nhưng khi gây tai nạn thì không những không biết ai gây ra,không những đâu đớn về thể xác mà người gây ra còn bị ám ảnh,lo sợ.Hành động ấy trở thành gánh nặng cho gia đình và xã hôi.Mưu sát thì là chủ ý nhưng tai nạn thì là ngẫu nhiên.Do đó,đứng trên khía cạnh là con người Việt Nam đang bị đe dọa về tai nạn giao thông thì tôi muốn pháp luật phải trừng trị cho thật công bằng cho cả người sống và cả người đã chết.Một mạng đền một mạng.Nhà nước phải sửa chữa lại đường đi cho thật an toàn….
Hãy yêu tôi như tôi yêu bạn.Hãy yêu cuộc sống của tôi như chính bạn yêu cuộc sống của bạn.Và bạn chỉ có thể yêu cuộc sống của bạn nếu cuộc sống này không có tai nạn giao thông.Điều ấy chỉ xảy ra khi bạn,tôi và bài viết này được truyền đến tay mọi người .Mỗi người có ý thức nhỏ thì chẳng có lí do gì mà sinh mạng của người thân của bạn,tôi gặp nguy hiểm cả.Và cuối cùng cảm ơn bạn đã đọc bài viết của tôi một cách chân thành